Author Archives: Bí bứt bông

Vạn Dặm Xuân 33


Chương 33: Chuyện nhà

 

 

 

Lúc ấm trà gừng nghi ngút khói được mang lên, sao đã phủ đầy trời.

Continue reading

Vạn Dặm Xuân 32


 

Chương 32: Cuộc hội ngộ bất ngờ

 

Lần nào gặp hắn số tôi cũng đen như ông nội của ông nội của con chó mực.

Lúc tôi xoay người lại, Lê Khắc đã đứng ngay phía sau tôi, lặng lẽ như một bóng ma. Cái đầu cao ngạo che khuất mặt trời, tấm lưng sừng sững chắn trọn nắng mai. Hoá ra trên đời này lại tồn tại một một kẻ chỉ cần xuất hiện thôi, và chẳng phải làm gì cả, đã có thể cùng lúc cướp đi cả ánh sáng lẫn hơi ấm của tôi.

Continue reading

Vạn Dặm Xuân 31


 

 

Chương 31: Quá khứ

 

Lúc tôi tỉnh dậy, trời đã kéo mây đen kịt.

 

Gió thổi rào rào qua con đường nhỏ vắng bóng người, cuốn theo lớp lớp bụi mù, chẳng mấy chốc đã nhấn chìm khoảng không trước mắt tôi vào một vòng xoáy âm u ngây ngấy mùi bùn. Tiếng kêu răng rắc của những cành cây gãy dồn dập vang lên ngay phía sau tôi, nhưng tôi lại ngơ ngơ ngẩn ngẩn chôn chân ở đấy. Như một đứa trẻ vô tri, không suy nghĩ, không ký ức. Mãi đến khi những viên đá cuội sắc cạnh vùn vụt lao đến chỗ tôi, lạnh lẽo cắt qua tôi. Đau buốt.

 

“Thầy ơi! Mẹ ơi! Cứu bé Phương…” Tôi run rẩy khóc oà lên, loạng choạng bước ra đường, nhưng chưa được mấy bước đã bị gió quật đến ngã lăn trên đất.

Continue reading

Vạn Dặm Xuân 30



 

Chương 30: Sau ánh hào quang

 

Cũng ngày này, ba năm về trước, thầy tôi theo lời mẹ cưới người đàn bà kia làm lẽ.

Tôi không nói chuyện với thầy cả tháng trời, càng không nhìn mặt mẹ. Giận thầy một, tôi lại giận mẹ mười, bởi tôi biết rõ chính bà là người đã mang cái chết ra ép thầy làm thế. Bà không yêu thầy, bà sẵn sàng đẩy thầy cho người khác. Chưa bao giờ thầy nặng lời với mẹ, nhưng ngày ấy, qua khe cửa sổ, tôi đã nhìn thấy ánh mắt thầy vừa lạnh lùng vừa cay nghiệt: “Không có tôi, mạng nàng đã mất từ lâu, vậy mà hôm nay nàng còn muốn mang nó ra để uy hiếp tôi sao? Cách trả ơn của nàng cũng thú vị quá đấy.”

Continue reading

Vạn Dặm Xuân 29


 

 

 

Chương 29: Không người lớn, chẳng trẻ con

 

Việc thẩm án các quan viên trong danh sách được giao lại cho thẩm hình viện và Phạm Vấn. Thế nên dù hiện tại Lê Sát đang cáo bệnh nghỉ chầu, công vụ của Phạm Nguyên cũng chẳng bận rộn hơn là mấy, thậm chí còn có phần thảnh thơi hơn trước. Những người vây quanh cậu ta để nịnh nọt vì vậy cũng nhiều hơn.

Continue reading

Vạn Dặm Xuân 28



 

 

Chương 28: Đỗ Huy

Cứ đến tháng bảy, trời đêm lại chìm trong những đợt mưa ngâu rả rích.

Continue reading

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1,153 other followers

%d bloggers like this: